Bài văn mẫu lớp 11

Cảm nghĩ về thầy cô giáo – người đưa đò thầm lặng

Cảm nghĩ về thầy cô giáo – người đưa đò thầm lặng

Bài làm

Từ khi mở mắt chào đời, tôi đã cảm nhận được tình yêu thương vô ngần của cha và mẹ. Năm tháng qua đi, những tình yêu thương ấy đã nuôi nấng tôi nên người, cứ ngỡ chỉ có cha mẹ là người dành cho mình tình yêu thương cao đẹp nhất. Nhưng không, từ những ngày đầu chập chững bước đến trường, tôi mới biết rằng, người đồng hành và cũng làm cho tôi cảm nhận được thứ tình cảm thiêng liêng ấy không chỉ cha mẹ mà còn là những người thầy, người cô kính yêu.

Được học tập dưới mái trường hồng cổ kính Hai Bà Trưng, tôi cảm thấy thật tự hào và may mắn. Bởi lẽ tôi được học tập dưới sự chỉ dẫn của những người thầy, người cô tài giỏi và đầy tâm huyết của nhà trường. Thầy cô đã chắp cánh thêm cho chúng con những ước mơ, những hoài bão về tương lai. Thầy cô đã dạy chúng con những điều hay lẽ phải, đã mở ra trước mắt chúng con những điều tốt đẹp nhất trong cuộc sống muôn màu này. Thầy cô cho chúng con biết rằng trong cuộc sống có rất nhiều thử thách, chông gai nhưng cũng có vô vàn niềm vui. “Nghề giáo như nghề chèo đò, phải đưa những con đò đến được bờ bên kia”. Thầy cô là những “người lái đò” thầm lặng đưa chúng con đến đỉnh cao của kiến thức. Trong suốt chặng đường ấy, họ phải vượt qua bao nhiêu gian nan, vất vả. Và rồi khi đã đưa được khách qua sông, “người lái đò” lại cứ thế quay về bến bên kia để tiếp tục miệt mài thực hiện sứ mệnh cao cả ấy. Thầy cô dành cho chúng con trọn vẹn cả tình yêu thương, sự bảo bọc và tấm lòng bao dung. Chúng con cứ ngơ ngác nhìn ra cuộc đời với sự dẫn dắt của thầy cô. Vâng, thầy cô đã truyền cho chúng con tất cả niềm tin và nghị lực để chúng con có đủ sức mạnh và lòng tin để thực hiện những ước mơ của riêng mình. Thầy cô đã tận tụy, dồn tất cả tâm huyết vào từng bài giảng để chúng con ngày một giỏi hơn. Tình cảm ấy thiêng liêng và cao quý biết nhường nào. Chính tình cảm ấy đã sưởi ấm tâm hồn những người học sinh như chúng con trong suốt cả quãng đời đi học.

Xem thêm:  Phân tích những mâu thuẫn đối kháng trong đoạn trích Vĩnh biệt Cửu Trùng Đài
Loading...

Bánh xe thời gian cứ quay lặng lẽ, chúng con dần trưởng thành hơn sau mỗi bài học của các thầy cô giáo. Nhưng chúng con vẫn không thể nào quên được hình ảnh những người thầy, người cô đã đứng trên bục giảng say sưa, trìu mến giảng bài vì chúng con. Nếu cha mẹ có công sinh ra chúng con thì thầy cô đã có công dạy dỗ chúng con.

Nếu một mai chúng con khôn lớn và rời khỏi sự che chở của thầy cô để tiếp tục bước đi trên con đường mà chúng con đã chọn thì thật khó để chúng con quên đi công ơn sâu nặng và tình cảm bao la mà thầy cô đã dành cho chúng con. Những công ơn đó sẽ là động lực để chúng con đi đến thành công.

Bài viết này xin kính tặng cho những con người đặc biệt trong lòng tôi – Thầy cô giáo – Những người đưa đò thầm lặng.

Loading...
DMCA.com Protection Status