Bài văn mẫu lớp 11

Viết thư gửi cô giáo em yêu quý nhân ngày 20/11

Viết thư gửi cô giáo em yêu quý nhân ngày 20/11

Bài làm

Huế ngày 19 tháng 11 năm 2018

Thư gửi cô giáo thân yêu – người đã thắp lửa trong em.

Cô kính mến!

Đã bao lần đi qua ngôi trường em học, vậy mà em đã vô tình lãng quên nó. Em cứ nghĩ ở đó chẳng còn gì để em phải hoài niệm. Có lẽ cuộc sống thường nhật quá hối hả nên em đã vô tình làm mất đi một phần kỷ niệm hồn nhiên nhất của tuổi học trò. Dù vô tình nhưng có lẽ em đã sai, phải không cô? Bước chân vào cổng trường cấp ba – một thế giới mới đã làm em thay đổi. Em thấy mình trưởng thành hơn rất nhiều. Nhưng có lẽ, em còn nhiều bỡ ngỡ và phải hoàn thiện hơn nữa mỗi ngày.

Năm nay mùa đông đến muộn, em đã chủ quan trước cái lạnh đầu mùa. Ra về, khi chiều xuống phủ lên không gian một cảm giác cô đơn kỳ lạ, em lại nghĩ về cô. Cô như người chỉ đường, người đã thắp lên và khơi  gợi những đam mê tiềm ẩn trong em. Em lớn dần trong suy nghĩ qua từng bài giảng, những câu chuyện chân tình, sâu sắc cô kể.

Em là một đứa học trò chỉ biết khép kín, thu mình lại và bon chen trong những suy nghĩ ích kỷ. Hồi đó em còn quá nhỏ để hiểu những nỗi nhọc nhằn, vất vả của ba mẹ; Còn quá nóng nảy để cư xử, nói năng làm tổn thương bạn bè; em còn quá ngốc nghếch khi không đủ niềm tin vào bản thân mình. Thế giới xung quanh em tưởng chừng khép lại. Và em tưởng như mình quá lạc lõng, đơn độc khi chỉ có thể một mình làm hết mọi việc, đối mặt với những khó khăn… Em nghĩ mọi người không hiểu mình, không yêu thương hay quan tâm đến mình cả. Cho đến khi cuộc sống của em có một bước chuyển mình kỳ lạ: cô xuất hiện – như một người chỉ đường sáng suốt dẫn em đi qua bóng tối, thoát khỏi bóng tối để tìm thấy ánh sáng. Em không phải là cô học trò học giỏi văn. Nhưng cứ đến những tiết học của cô là em lại hào hứng, vui sướng đến kỳ lạ. Em được biết thêm nhiều điều mới và bổ ích. Không biết từ bao giờ, tình yêu văn đã được khơi gợi lên và bừng sáng trong tâm hồn em. Tình yêu đó cảm hóa em thành một con người khác. Em biết cảm thông, chia sẻ nỗi vất vả của ba mẹ; em đã nhẫn nhịn, hành xử đúng đắn hơn;  em đã tự tin bước ra khỏi lớp vỏ tự tin lo sợ. Thế giới xung quanh em bỗng nhiên thay đổi – diệu kỳ như có phép màu vậy. Lúc đó em mới hiểu rằng: “Ở đâu có tình yêu thương, ở đó sẽ có điều kỳ diệu”.

Xem thêm:  Trình bày cảm nghĩ về tác phẩm Cha con nghĩa nặng của Hồ Biểu Chánh
Loading...

Em đã nhìn thấy tình yêu trong mắt cô. Cô yêu nghề và yêu chúng em như những đứa con của mình vậy. Cô tâm huyết công việc giảng dạy đến mức chẳng bao giờ ngơi nghỉ, lo lắng cho chúng em. Cô vẫn thường hay nói một cách khắt khe với học trò: “Lo học đi không cuối năm lại khóc vì điểm chết!”. Chúng em lúc đó chỉ biết nhìn nhau cười tủm tỉm. Cô đặt cả niềm tin vào chúng em sẽ không để cô thất vọng. Hãy tin chúng em, cô nhé! Ba mươi hai khuôn mặt ngước lên nhìn cô, nhìn vào sâu kín trái tim cô mới thấy cô thương học trò nhiều lắm!

Còn về phần mình, em thấy mình bé nhỏ trước tình yêu, sự tận tụy, tâm huyết cô giành cho. Em chưa bao giờ nghĩ mình sẽ thay đổi như bây giờ. Em trân trọng từ phút giây được sống  và cảm thấy yêu cuộc sống hơn bao giờ hết. Em sẽ phấn đấu, góp một phần sức lực, tâm huyết để cuộc đời này thêm phần ý nghĩa!

Có những lần vấp ngã em đã có ý định buông xuôi, không muốn tiếp tục cố gắng nữa. Lúc đó quá bức bách, mệt mỏi và em đã khóc. Cô đã vỗ vào vai em, nhẹ nhàng nói: “Em hãy nín đi! Đừng khóc! Trong cuộc đời sẽ có những lần cần được khóc hơn thế. Nhưng em phải mạnh mẽ, can đảm lên. Hãy để nước mắt khóc cho những niềm vui, thành công rạng rỡ của mình. Em hiểu ý cô nói chứ, phải không?”. Khoảnh khắc đó em như tìm thấy chân lý, tìm thấy điều mà trước đó – lẽ ra em phải tìm thấy hơn cả. Em đã lau nước mắt, mỉm cười rất tươi.

Xem thêm:  Phân tích khổ thơ đầu trong bài thơ Đây mùa thu tới của Xuân Diệu

Và bây giờ, em đã gặt hái được những thành công, cô ạ! Nó không phải là đỉnh cao chói lọi nhưng em biết em đã vươn đến nó bằng chính những nỗ lực, năng lực của chính mình. Em cảm thấy tự hào vì điều đó. Nhưng em sẽ tiến xa hơn nữa, sẽ cố gắng phấn đấu hơn nữa, ước mơ tha thiết hơn nữa! Em sẽ không ngủ quên trong chiến thắng đâu ạ!

Ngày mai, chắc chắn em sẽ về thăm trường – nơi đã nuôi dưỡng tâm hồn em biết bao năm tháng. Em sẽ được nhìn thấy cô cùng nụ cười âu yếm và trìu mến khi xoa đầu em, nhắc em phải quyết tâm hơn.

20–11 năm nay, em tin chắc cô sẽ thích món quà em tặng hơn những món quà vật chất khác. Và điều đó thì ngày mai em sẽ nói. Đó sẽ là điều bất ngờ và vỡ òa trong hạnh phúc.

Loading...
DMCA.com Protection Status